Sen, chiều nay - Thơ Dạ Thảo Phương

26/01/2013 4 nhận xét



Ảnh Cỏ May


Tay anh ấp lên ngực em
Tay em ấp lên tay anh
Chúng mình tựa vào nhau
Trìu mến, lơ đãng
Như những bông sen nhuốm u buồn một buổi chiều cuối hạ
Anh hỏi da thịt em ngát sen tự khi nào
Anh ơi, từ những ngày tháng tuyệt mù em chưa biết anh
Em đã là sen, từ trong bùn tối
KHi người ta trồng sen chỉ để lấy hạt gạo ướp trà, lấy tâm làm thuốc, lấy hạt nấu chè, lấy lá gói xôi
Em đã là sen
Hồng đơn côi
Bối rối vì vẻ đẹp vô ích của mình
Sống, là nở
Dù biết nở là lụi tàn
Toả hương là đau
Nhưng có lựa chọn khác không anh?
Chẳng bận tâm chiếc váy lụa xanh
Chẳng bận tâm chiếc áo lót hồng
Chẳng bận tâm thế giới loài người quá nhiều loại trang phục ngoài kia
Tay anh tìm ngực em
Những đầu ngón trìu mến gọi búp sen, búp sen
Môi anh tìm làn hương đầu tiên
Anh ơi,
Em đã đợi anh quá lâu
Đợi tên em ngát trên môi anh
Từ những ngày tháng tuyệt mù
Em đã là sen mà chưa biết
Tay anh ấp lên ngực em
Tay em ấp lên tay anh
Lặng lẽ, mình là sen
Qua đầm nước này là thế giới quá nhiều xe cộ và mặt người
Quá nhiều vọng đọng, mù loà, em không hiểu nỗi
Anh, em không muốn bị mặc cả hay tôn vinh
Không muốn níu kéo thời gian của mình trên bức ảnh với những con người màu mè, xa lạ
Những con người làm em hoảng sợ, vì họ hoảng sợ về câu hỏi chính mình
Ấp em trong tay anh, anh nhé
Mình là sen
Thuần khiết đến khi tàn
Là sen bên nhau
Nốt chiều nay.

4 nhận xét:

  • Cỏ May nói...

    Chị thấy đâu có mơ hồ, thơ dành cho tất cả chỉ là do người cảm nhận nó mà thôi.
    (Bài này và bài Mẹ chị post bên yahoo nhưng bị ẩn, tức quá mới mang sang đây)

    Có em ghé thăm là chị vui rồi!

  • Cỏ May nói...

    Cỏ đồng ý với Lan Man, những triết lý rất đời thường của bài thơ làm Cỏ rất thích.

    "Sống, là nở
    Dù biết nở là lụi tàn
    Toả hương là đau"

Đăng nhận xét

- Post hình : [img] link hình [/img]
- Post video: [youtube] link youtube [/youtube]
- Post nhạc : [nct] link nhaccuatui [/nct]

Người theo dõi

 

©Copyright 2011 Cỏ May | TNB